NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

KẾT NGHĨA VƯỜN ĐÀO



(Phiên bản @)

 

Thuở Đông Hán gặp thời loạn lạc

Giặc khăn vàng Trương – Giác hoành hành

Chiêu đạo dụ dỗ dân tình

Úynh lung tung cả, triều đình thất kinh

Bấy giờ ở ngoại thành quận Trác

Có bựa tự Dực Đức – họ Trương

Phi là tên gọi ngày thường

Mở quán thịt chó ven đường Nhật tân

Phi cậy khỏe đếch cần bảo vệ

Thường để dao dưới kệ ti-vi

Bảo thằng nào lấy được đi

Thì tao đãi nhậu fờ - di (free) một tuần

Cuối tháng nọ muôn phần mát mẻ

Phi nhậu say gáy mẹ nó quên.

Tỉnh ra thì đã nửa đêm

Bậu cửa ngồi một bóng đen lù lù

Phi quát hỏi : “Thằng ngu nào đó?

Đếch ai ăn thịt chó giờ này?”

Bóng đen đứng dậy vươn vai

“Hết chó thì để bố mày uống xuông”

Phi nghe giọng coi thường, kẻ cả

Nổi cơn điên chửi : “Mả bố mày”

Quờ tay định vớ dao phay

Đ. mẹ, phải chém thằng này cụt trym

Bóng đen cười : “Mày tìm gì đó?

Phải con dao chặt chó này không?”

Phi nghe hãi rụng cả lông

Dao mình nó lấy thì xong mẹ rồi.

Bèn xuống nước ỉ ôi, năn nỉ

Bác bỏ qua em chỉ đùa thôi.

Dao kia bác lấy được rồi

Rượu thịt vẫn sẵn em mời fờ - di (free).

Bóng đen cười bảo : “Phi, anh thật

Chú tuổi gì mà bật được anh?

Thôi đi lấy rượu nhanh nhanh

Chó đủ chín món cho hoành, nghe chưa?”

Phi hớn hở : “Vâng, thưa quan bác

Chó nhà em dứt khoát đang tơ

Nói rồi vớ cái Dzíp – pô

Đốt đèn dầu lạc nom cho rõ ràng.

Đèn sáng, Phi kinh hoàng nhận thấy

Bóng đen kia đếch phải là người

Cao nhẽ ba mét tám mươi

Nặng nhẽ cũng bốn trăm mười sáu cân.

Râu dài đến cạp quần lá tọa

Mặt đỏ như mặt nạ phường tuồng

Đười ươi, khỉ đột xổng chuồng

Gặp người, người nhẽ phải nhường vài phân

Mần loáng phát là xong mâm nhậu

Người lạ chả khách sáo đếch gì

Rượu thịt ăn uống tì tì

No nê rồi mới nhìn Phi cười khà

Đi đun nước pha trà đi chú

Rồi anh em tâm sự với nhau

Điếu cày chú cất ở đâu?

Để anh bắn phát thuốc lào Kiến an.

Khách giới thiệu họ Quan tên Vũ

Theo mốt cũng có tự : “Vân Trường”

Quê thì ở xứ Hải dương

Nhà bán đậu phụ với tương Cự đà.

Sau chuyển phỏm nuôi gà móng đỏ

Tự mần giang hồ cỏ bảo kê

Một hôm đập đá phê phê

Lỡ tay xiên phọt lòng mề khách quen

Sợ bị tội Vũ liền đi trốn

Cho đến nay đã bốn niên rồi

Đếch ai thuê, sợ tốn mồi

Đành bắt trộm chó lần hồi kiếm cơm.

Đã lang thang qua hơn trăm trấn

Đến hôm qua tới quận Trác này

Hóng hớt được chuyện dao phay

Tối dến quán, thấy Phi say nằm ườn.

Cơ hội có gì hơn thế nữa?

Vũ lấy dao tựa cửa ngồi chờ

Dù cho bụng đói mắt mờ

Miếng chén là phải chén cho đàng hoàng.

Vũ trơn miệng đùng đoàng một mạch

Nổ xong giời sáng bạch ra rồi

Phi nghe mở miệng bùi ngùi :

“Đại ca cứ ở đây chơi một tuần”

Vũ cười bảo : “Chú cần phát triển,

Quán như này, đếch tiến được lên

Chú thích làm chủ quán quèn

Hay muốn giầu có đông xèng vãi lăm?

Anh sẽ giúp trăm trăm chắc thắng

Mà đếch cần cố gắng lắm nha

Đầu tiên cần sửa lại nhà

Mở vài mật thất dụ gà vào chơi.

Phi nghe nói bụng hơi thèm muốn

Hỏi Vũ rằng : “Tiền vốn như nào?”

Vũ bảo : “Đếch tốn mấy đâu

Kiếm vài gái đú cho vào là xong”

Cả hai buôn chuyện, không biết chán

Đếch quan tâm mở quán đong xèng

Gần trưa có một thanh niên

Đi ngang khát nước, ghé xin uống nhờ

Phi với Vũ đang mơ phú quý

Nổ oang oang để ý gì đâu

Thanh niên nghe lỏm mấy câu

Cười phun rắm xịt, lắc đầu bỏ đi

Đcm. Vũ – Phi điên tiết

“Cười đểu à, bố giết bây giờ”

Cả hai cùng thấy bất ngờ

Y ỷ đếch sợ, thờ ơ lạnh lùng

Cơn giận dữ tự dưng chùng xuống

Vũ với Phi luống cuống muôn phần

Bỗng nhiên lại muốn kết thân

Mời ngồi, y đếch ngại ngần ngồi luôn

Chửa nóng đít, nhời tuôn ào ạt

Đong xèng còm dí kẹc vào bàn

Triều đình đương lúc nguy nan

Cơ hội ngon vãi phải làm miếng to

Đ. mẹ mở sới phò, quán chó

Doanh thu ngày được cỡ bao nhiêu?

Đánh nhau kiếm chác hơn nhiều

Tại sao hai bựa đếch liều xem sao?

Hoặc tèo hoặc công-hầu-khanh-tướng

Gái với xèng được hưởng tha hồ

Lại thêm mấy khoảnh đất to

Lúc ấy hãy mở sới phò, nghe không?

Vũ - Phi cuốn theo dòng khai sáng

Lòng bừng lên như nắng mùa hè

Lại thấy tiếc nuối tràn trề

Giá gặp Người sớm, còn gì tốt hơn

Chẳng có đếch gì còn lấn cấn

Vũ với Phi phấn chấn hẳn lên

Quay ra hỏi họ hỏi tên

Hỏi quê hỏi quán thanh niên là gì

Thanh niên đáp rằng y tên Bị

Họ Lưu, quê chính thị ở đây

Chờ thời đợi gặp vận may

Đêm mần chiếu trúc, ngày ngày bán rong

Xét gia-phả cũng dòng hoàng tộc

Vai vế là hoàng thúc của vua

Mưu hèn kế bẩn có thừa

Chưa gặp được vận nên chưa thèm xài

Gần đây thường nghe đài đọc báo

Thấy tình hình láo nháo quá rồi

Thời cơ nhẽ đã chín muồi

Phải ra chiến trận, dí bòi kinh doanh

Tương lai Bị vẽ hoành vãi Zéo

Vũ - Phi nghe còn đoé hồ nghi

Đồng thanh xin Bị cho đi

Cướp giết kiếm miếng, phòng khi về già

Bị nghe thế khà khà đồng ý

Lại bày trò kết nghĩa anh em

Vũ - Phi cục súc vốn quen

Nghe thấy trò lạ thì liền a-dua

Vũ mới bảo giữa trưa quán vắng

Mần mẹ luôn chớ chẳng muốn chờ

Bị chưởi đ. mẹ thằng khờ

Quán khắm lặm, đặt ban thờ ở đâu?

Phi rằng có vườn đào bên cạnh

Sạch và thơm nhưng lạnh sun vòi

Bị nghe vỗ đét vào đùi

Chú nói hợp ý anh rùi, hehe

Vũ nghe thế bèn chê Bị láo

Tuổi ít hơn dám bảo là anh

Bị rằng, nói thẳng cho nhanh

Anh có dòng dõi phải thành đại ca

Vũ ngẫm nghĩ xem ra có lí

Mới lị mình thua tí-teo-teo

Thôi thì mình cũng nghe theo

Cho xong việc của buổi chiều hôm nay

Trong lúc mà cả hai tranh luận

Thì Trương Phi đã chuẩn bị xong

Ban thờ, rượu thịt, nhang vòng

Xôi chè, hoa quả, nhẽ không thiếu gì

Thế rồi Bị, Vũ, Fi ba bựa

Sang vườn đào khấn khứa tùm lum

Nguyện rằng sẽ chết cả chùm

Đéo thằng nầu phải đi chôn thằng nào

Chuyện tiếp tục về sau còn lắm

Nhưng thơ dài vãi rắm quá rồi

Cho nên dừng fím ở đây

Khi nào hứng lại biên thôi, khà khà!

 

(Kolia sưu tầm)

Ý kiến không được cho phép