NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

GA HÀNG CỎ


Tôi xa Hà Nội khi năm mười sáu, khi chưa biết yêu ...Trước đó đã đi tàu mấy lần, đi Hải Phòng, Vĩnh Yên...nhưng lần ấy là lần đầu tiên đi xa và lâu. 3 ngày ròng rã trên tàu đi Sài Gòn, rồi gần năm sau mới quay lại. Lúc đi vui vẻ, hôm về đến giờ vẫn nhớ cảm giác Hà Nội đang ngủ đêm, chỉ có vài ngọn đèn vàng vọt lúc 3 giờ sáng, chả ai đón ai, mọi người cứ thế tản ra đi mỗi người một hướng, xích lô mời gọi (chưa có “xe ôm”), mình cũng xách ba lô đi bộ lóc cóc về đến nhà thì 4 giờ, thấy cái gì cũng vừa quen vừa lạ...


Đã 33 năm rồi, sau đó chưa đi lại tàu hỏa nước mình, tuy vậy có một số lần ra Hàng Cỏ để đưa đón. Ga sạch hơn, vắng hơn xưa, ít tiếng còi tàu hơn, còn buồn hơn xưa nữa, mua vé vào cửa giá có 1000 đồng (chả hiểu họ bán để làm gì?). Rồi nghe nói có mấy dự án di rời ga tàu ra khỏi thành phố (chẳng hiểu ở đây sẽ xây cái gì nữa!). Cũng lạ, nhiều thành phố với hơn chục triệu dân mình vẫn thấy có ga tàu trong nội thành, có sao đâu nhỉ?


Những ngày nắng ráo, mình thích lên tầng cao nhất của tòa nhà đối diện và nhìn xuống đúng cái ga Hàng Cỏ (vâng, mình vẫn chưa quen gọi nó là Ga “Hà Nội”), nay trông bé tí, nhìn xuống cái hồ Văn Chương xanh đặc biệt, nhìn ra Mỹ Đình...Và nhớ lại điểm xuất phát, với hình ảnh chú lính lòng khòng, mới đủ 16 tuổi, đang thò đầu qua cửa sổ toa tàu Thống Nhất (cửa cũng đâu có kính!) từ biệt cả nhà, còn mẹ thì dặn con đừng ngồi ngược chiều tàu chạy kẻo say...

Một phần ba thế kỷ, chả mấy đâu!


(Trong bài thờ này của Nguyễn Bính không biết ông có nói về Hàng Cỏ không:


Những bóng người trên sân ga


Những cuộc chia lìa khởi tự đây 
Cây đàn sum họp đứt từng dây 
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc 
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.


Có lần tôi thấy hai cô gái 
Sát má vào nhau khóc sụt sùi 
Hai bóng chung lưng thành một bóng 
"Đường về nhà chị chắc xa xôi?"


Có lần tôi thấy một người yêu 
Tiễn một người yêu một buổi chiều 
Ở một ga nào xa vắng lắm 
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.


Hai người bạn cũ tiễn chân nhau 
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu 
Họ giục nhau về ba bốn bận 
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.


Có lần tôi thấy vợ chồng ai 
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài 
Chị mở khăn giầu anh thắt lại: 
"Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"


Có lần tôi thấy một bà già 
Đưa tiễn con đi trấn ải xa 
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng 
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga


Có lần tôi thấy một người đi 
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì 
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ 
Một mình làm cả cuộc phân ly.


Những chiếc khăn màu thổn thức bay 
Những bàn tay vẫy những bàn tay 
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt, 
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?


Tôi đã từng chờ những chuyến xe 
Đã từng đưa đón kẻ đi về 
Sao nhà ga ấy sân ga ấy 
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?


Xin xem và bình luận thêm: https://www.facebook.com/namhhn/posts/738459509549322?pnref=story 

Ý kiến không được cho phép