NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

ANDREY SAKHAROV-2: LƯƠNG TÂM VÀ VŨ KHÍ

“Chiến tranh là sự tiếp tục của chính trị bằng bạo lực...”. Các nhà khoa học lớn đôi khi bị thời cuộc cuốn vào chiến tranh và với trí tuệ vượt trội của mình họ trở nên vô cùng nguy hiểm, nguy hiểm cho cả nhân loại! Hãy nhớ về Alfred Nobel và thuốc nổ dynamite, Albert Einstein với thuyết tương đối dẫn đến vụ nổ hạt nhân, J. R. Oppenheimer là “cha đẻ của bom hạt nhân”, Von Braun là “cha đẻ của bom bay V-1, V-2”...Nhưng cũng như một quy luật tự nhiên, các nhà bác học lớn đều hiểu được ý nghĩa tích cực và tiêu cực của những phát minh của mình đối với loài người, và lương tri trong họ thường là cuối cùng bao giờ cũng được thức tỉnh. Einstein cuối đời ăn chay trường, Oppenheimer luôn sống trong tâm trạng hối hận day dứt khôn nguôi, Von Braun làm được rất nhiều để đưa con người đến với sao Hỏa, Nobel lập giải thưởng quốc tế dành cho các nhà khoa học...Andrey Sakharov cũng là một con người như vậy, và hình như trường hợp của ông còn rõ nét hơn cả những lớp đàn anh kia nữa!




 

Khi chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Xô đạt tới đỉnh điểm của sự căng thẳng thì 12/8/1953 Liên Xô thử thành công bom hạt nhân-một vũ khí hủy diệt có sức mạnh khủng khiếp. Một trong những người thực hiện kỳ tích đó, viện sỹ viện hàn lâm khoa học vừa được bầu Andrey Sakharov (lúc đó mới 32 tuổi) đã đề nghị tiếp phương tiện để chuyển tải bom này không phải là tên lửa, máy bay mà là những tàu ngầm nguyên tử mới được thi���t kế theo chương trình 627, mỗi tàu lại có một quả thủy lôi siêu lớn mang một đầu đạn hạt nhân 100 megaton (mỗi đầu đạn này mạnh bằng 6000 quả bom nguyên tử ném xuống Hirosima!!!). Theo tính toán của viện sỹ trẻ thì những quả thủy lôi này sẽ nổ ở bờ biển Mỹ và gây ra những cơn sóng thần siêu mạnh, mạnh chưa từng thấy với những con sóng cao tới 300m, và đơn giản là quét sạch tất cả bờ biển nước Mỹ, tác hại không thể khắc phục được!

 

Những công việc thiết kế thủy lôi được bắt đầu, chương trình mang mật số T-15, và một năm sau, vào năm 1954 các bản vẽ kỹ thuật đã được hoàn thành. Theo thiết kế thì thủy lôi khổng lồ này nặng 40 tấn, kích thước dài 23,55m và thiết diện 1,55 m. Nó được gọi là “Sa Hoàng” và vào năm 1955 tàu ngầm theo chương trình 627 được thiết kế xong, nó mang đến 20 thủy lôi trong đó có 8 quả T-5 mang đầu đạn hạt nhân kích cỡ 533 mm! Sau đó chương trình T-15 đã bị đình chỉ, tuy vậy sau đó đến năm 1961 Andrey Sakharov vẫn lại tiếp tục đề nghị “xóa sổ nước Mỹ” và tiếp tục chương trình này, mặc dù năm 1959 binh chủng tên lửa chiến lược đã ra đời...

 

Ít có chương trình chế tạo vũ khí nào của Liên Xô bị phê phán về “vô nhân tính” nhiều như chương trình này, và ít có đề tài nào của Sakharov lại bị phê phán nặng nề như việc này, thậm chí cho đến bây giờ không những nhiều kẻ thù của ông dùng nó để đả phá ông không thương tiếc, mà đến đồng nghiệp, bạn bè cũng chẳng thể hiểu được ông! Nhưng con người trẻ tuổi này lúc đó vô cùng bảo thủ, và không phải ông không có lý! Hãy nghe ông tự kể trong hồi ký:

“Sau khi thử thành công “vũ khí lớn” thì tôi rất băn khoăn về phương tiện vận chuyển cho bom hạt nhân (máy bay tiêm kích thì không kể, vì dễ bị đánh rơi ngay). Tôi quyết định rằng một thủy lôi được phóng đi từ tầu ngầm có thể giải quyết được vấn đề này!

Một trong những người đầu tiên nghe tôi trình bày đã phản ứng cực mạnh, đó là đô đốc Phomin (phụ trách phòng 6 hải quân và tham gia rất tích cực vào việc chế tạo vũ khí hạt nhân). Ông đã choáng váng vì tính chất “ăn thịt người” của dự án này, và có nhắc tôi trong những câu chuyện trao đổi, rằng hải quân quen chiến đấu với kẻ thù mặt đối mặt trong các trận đánh, và ông rất kinh sợ ý nghĩ về chiến thuật giết người hàng loạt...”

 

Tổng công trình sư đã thiết kế ra tàu ngầm thế hệ 1 và 2, Radi Shmakov hồi tưởng:

“Tàu ngầm nguyên tử số 1 của chúng ta phải đưa đến gần bờ biển USA một thủy lôi “Sa Hoàng” khổng lồ T-15 duy nhất...có đầu đạn hạt nhân. Theo kế hoạch thì tàu ngầm phải đưa được thủy lôi vào vịnh biển của một thành phố Mỹ nào đó, ví dụ New York. Vụ nổ thủy lôi đó sẽ gây ra sóng thần và hủy diệt luôn thành phố đó.

 

Nhà ngoại giao-giáo sư Valentin Falin kể về dự án này:

https://www.youtube.com/watch?v=sKE4_tYq-yw

“Sakharov đề nghị chế tạo một số n-những quả bom 100 megaton và sắp xếp chúng dọc theo bờ đông và bờ tây nước Mỹ, trong đại dương Thái Bình Dương và Đại Tây Dương. Nếu nước Mỹ bắt đầu chiến tranh hủy diệt thì chỉ cần kích nổ tất cả n quả bom đó và sẽ có sóng thần cao 40-60m dọc theo 2 bờ nước Mỹ, có thể coi là xóa sổ nó. Các nhà vật lý hàng đầu như Kapitxa, Tamm...đều bảo ông “Andrey, cậu đề nghị cái gì thế này?” còn Sakharov thì khăng khăng: “Ai bảo nước Mỹ muốn dùng chạy đua vũ trang để làm chúng ta phá sản?”

 

Viện sỹ Igor Ostretxov kể tỷ mỉ hơn:

“Nhà vật lý hạt nhân trẻ tuổi Andrey Sakharov đề nghị với kẻ phụ trách các chương trình hạt nhân Lavrentiy Beria “quét nước Mỹ khỏi mặt đất”. Anh ta đề nghị gì? Tấn công USA bằng sóng thần. Cần phải cho nổ một quả bom cực mạnh ở bờ biển nước Mỹ. Anh ta vẽ hết bức tranh này đến bức tranh khác: cơn sóng thần độ cao tới 300 m đến từ Đại Tây Dương sẽ ập vào New York, Philadenphia, Washington. Sóng thần sẽ quét sạch Nhà Trắng và Lầu Năm Góc. Một con sóng nữa sẽ ập vào vùng Charleston. 2 con sóng nữa sẽ ập vào San-Francisco và Los-Angeles. Chỉ cần một con sóng ở vinh Mehico sẽ đủ xóa sạch Houston, New Orleans, Pensacola...”

 

Mặc kệ cánh quân đội và các đồng nghiệp thấy dự án này của ông là khủng khiếp và phi nhân tính, Sakharov vẫn bảo vệ lý lẽ của mình. Về mức độ khả thi ông coi đây gần như là 100%, chứ nếu dùng tên lửa mang đầu đạn hạt nhân thì còn bị hệ thống phòng không của đối phương phát hiện và bắn hạ sớm. Chi phí cho tên lửa đạn đạo hay vượt đại châu còn tốn kém hơn thế này nhiều. Về tính “nhân đạo” thì càng khó phản bác ông hơn, bởi vì khi đã nói đến chiến tranh hạt nhân thì số dân thường vô tội bao giờ cũng sẽ cao hơn số binh lính tử nạn rất nhiều, bom hay tên lửa hạt nhân cũng có sức công phá khủng khiếp, chưa kể còn để lại hậu họa tai ác cho rất nhiều thế hệ sau này...Và tất nhiên phải đặt vào ngữ cảnh leo thang chiến tranh nóng bỏng giữa hai cường quốc lúc đó, chưa kể là Sakharov là cha đẻ của bom H, biết được chi phí cho một lần thử vũ khí là bao nhiêu và ông hiểu hơn ai hết chạy đua vũ trang là con đường chết nước Mỹ giàu có dành cho Liên Xô (và lại một lần nữa linh tính của ông rất chính xác, sau đó mấy chục năm Liên Xô sụp đổ chủ yếu vì lý do kinh tế, trong đó chạy đua vũ trang và cấm vận đã làm đất nước này kiệt quệ!). “Chúng ta không thể chiến thắng nếu không dùng đến vũ khí này!”.

 

Khó có thể biết chính xác những lý do gì đã ngăn cản Stalin và sau đó là Khrushev tiến hành dự án này. Có thể nói là nó còn khả thi cho đến tận ngày hôm nay, và nếu theo logic thông thường thì quân đội Liên Xô (và Nga ngày nay) không thể bỏ qua chương trình này được, nó vẫn được tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện và biết đâu đấy, sẽ đưa vào th���c hiện vào thời điểm nào đó...

 

Chớ vội buộc tội viện sỹ với kế hoạch “ăn thịt người” này là vô nhân tính, dã man-nếu ăn năn thì Sakharov đã chỉ cần ăn năn ít hơn 4 nhà khoa học vĩ đại đã được kể đến ở đầu bài viết rất nhiều, vì kế hoạch này của ông chưa bị biến thành hiện thực. Nhưng ông có ăn năn không, thì chắc là có đấy, ông trở thành nhà đấu tranh nhân quyền lớn nhất Liên Xô thế kỷ 20 và người bạn lớn của nước Mỹ, giải Nobel vì hòa bình ông nhận được từ 1975 khi ông mới đi được 1/3 con đường tranh đấu “vì một xã hội có bộ mặt con người”. Có thể cảm nhận được sự ăn năn của ông qua độ quyết liệt không ai sánh được khi tranh đấu với nhà cầm quyền qua suốt ba thập kỷ. Và ông có cái “may mắn” hơn 4 vị kia rằng ông có lẽ đã phải ăn năn từ khi khá trẻ, do đó có nhiều thời gian hơn để mà chuộc lỗi, ít nhất là với lương tâm của chính mình. Cũng như trước kia trong khoa học, ông thường rất đơn độc trong đấu tranh, ngoài người vợ cùng chí hướng ra thì chả còn mấy ai sát cánh bên ông, cơ bản là vì ít ai hiểu được ông, những mục tiêu đấu tranh của ông thường được người đương thời đánh giá là hoang tưởng, hay chí ít là khó thực hiện được. Chính đức tin đã giúp ông rất nhiều: “Trong thâm tâm tôi không biết quan điểm của mình như thế nào, tôi không tin vào sự giáo điều, không thích bất cứ mẫu hình nhà thờ chính thống giáo nào...Nhưng tôi lại không thể tưởng tượng nổi một vũ trụ và cuộc sống con người lại không có một khởi đầu có ý nghĩa, thiếu một nguồn “hơi ấm tinh thần”, cái này nằm ngoài vật chất và các định luật của vật chất. Rất có thể, cảm nhận đó chính là tôn giáo!” ...

 

Có thể chính Chúa Trời đã cứu ông (cứu cả nước Mỹ, cả loài người?) khỏi kiếp nạn khủng khiếp của cuộc chiến hủy diệt, để cho ông trở thành “lương tâm thời đại” của Liên Xô? Giải thưởng hàng năm của EU mang tên ông có danh hiệu rất ý nghĩa: Giải thưởng vì tự do suy nghĩ!

 

P.S. Các nước Đông Nam Á đã có mấy giải thưởng Andrey Sakharov, trong đó có bà Aung San Suu Kyi (1990!)


 (Sưu tầm)


Xem và bình luận tại đây: https://www.facebook.com/namhhn/posts/994129720648965


Ý kiến không được cho phép