NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

KIRSAN- TIỀN TÀI VÀ DANH VỌNG(P4)

(Tiếp theo các phần:

-Bạch Thầy, con đã trở thành người thành đạt quá sớm và có thể vì thế con không còn cảm giác cần làm việc vì tiền nữa, chỉ làm những việc mình thấy là cần phải làm, những việc mình yêu thích. Thế nhưng đến một lúc nào đó con lại thấy có lẽ đó là lối sống không đúng mực đối với tiền bạc, của cải chẳng hạn, xin Thầy cho con hiểu chính bản thân con - Kirsan không ngại ngần nói về chủ đề có lẽ đối với những người khác là việc tế nhị nhất!
-Con cứ kể rõ hơn cho các Phật tử khác cùng nghe, còn Thầy thì có thể nhìn thấu con mà không phải kể gì đâu...
-Cả cuộc đời này con làm việc vì công việc chưa hề có một ngày nghỉ, chứ không phải vì tiền bạc, có lẽ vì thế tiền bạc cứ tự tìm đến con từ sớm. Hai tháng sau khi bắt đầu công việc lúc mới ra trường con đã trở thành triệu phú tiền “đô” , khi đó nếu làm theo ngạch ngoại giao đúng như được học có lẽ chỉ được vài ba trăm đô một tháng lương. 31 tuổi con đã tự tranh cử và trở thành Tổng thống nước cộng hòa, với khẩu hiệu bây giờ nhìn lại có phần hơi lố bịch “Tổng thống giàu thì chính quyền không thể bị mua chuộc”. Sau đó mười tám năm con bỏ tiền ra cho việc thiện tại nước cộng hòa Kalmykia, cho đến bây giờ hai mốt năm con bỏ tiền ra cho liên đoàn cờ vua. Có những việc tiêu tốn tiền mà con rất tự hào, như xây dựng được hàng chục chùa lớn nhỏ, hàng chục nhà thờ Thiên Chúa giáo, rồi thánh đường Hồi giáo... Có những việc rất tốn tiền mà bây giờ có lẽ con sẽ không làm, ví dụ bỏ tiền trăm triệu ra nuôi đội bóng đá “nhà quê” Uralan thành một đội ngoại hạng đình đám được vài mùa giải, mà đỉnh cao là vô địch giải ngoại hạng Nga năm 1997. Thực ra ý tưởng đầu tư vào bóng đá đỉnh cao của giới nhà giàu Nga là do con tiên phong-là người đầu tiên tham khảo định mua Chelsea nhưng rồi sau đó để lại cho Abramovich mua còn mình về đầu tư đội bóng quê nhà. Tất cả đều là một cuộc chơi tốn kém, hai chiếc máy bay, bao nhiêu nhà cửa, xe cộ...đều đội nón ra đi. Hôm nay cơ duyên đưa con đến với Thầy có thể nói là ngoài cái xác phàm và bộ quần áo trên người này con không sở hữu bất cứ một thứ gì...
-A Di Đà Phật! Thầy biết con không hề tiếc nuối về vật chất cũng như chẳng hề sám hối vì những việc mình đã làm đâu...
-Bạch Thầy đúng là như vậy! Hơn nữa con còn cám ơn Đấng Bề Trên đã cho con thêm nhiều thử thách, con thậm chí còn thấy vô cùng phấn khích với những khó khăn trước mắt! Con chỉ muốn hỏi rằng có đúng vì con quá thờ ơ với tiền tài mà tiền bạc cũng bỏ con đi không, vì người châu Âu thì nghĩ đúng như thế, rằng tiền bạc thích được người ta đếm đi đếm lại, nâng niu cơ...
-Không phải vậy đâu, tiền bạc của con đã ra đi vì chúng phải ra đi, có vậy thôi. Và nếu chúng đã được tiêu cho những mục đích thiện lương như xây chùa chiền, trường học, đường xá... thì công đức đó của con lớn lắm. Con là Phật tử có lẽ biết điển hình cho việc tích lũy tài sản một cách đúng đắn vì những mục tiêu đáng được tán thán trong thời của đức Phật là Anathapindika hay còn gọi là Cấp Cô Độc (https://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BA%A5p_C%C3%B4_%C4%90%E1%BB%99c ), một người giàu có nổi tiếng. Ngài tạo ra tài sản bằng sức lực của mình để hoàn thành các trách nhiệm và để ủng hộ những mục tiêu xứng đáng, mà nổi tiếng nhất là giúp đỡ đức Phật hoằng dương chánh pháp.
-Vâng con biết ạ. Con cũng được giảng rằng trong đạo Phật việc có của cải, tài sản mà lại không có ý muốn dùng nó để đem lại lợi ích cho bản thân và người khác được so sánh với một hồ nước trong lành, mát mẻ, sạch sẽ nhưng lại ở trong một khu rừng thâm sâu hiểm hóc. Vì thế, người ta khó mà đến được hồ nước này...
-Đúng vậy đấy! Riêng con, vì có sứ mệnh quan trọng trong cuộc đời này mà Đức Phật sẽ cho con vô vàn của cải, còn nhiều hơn trước kia gấp bội, chỉ cần con luôn nhớ sự “chất chứa” và “bám víu” vào của cải, dù kiếm bằng những phương tiện đúng đắn, cũng tạo ra nghiệp ác. Nó là chướng ngại đối với việc thanh tịnh tâm hồn... hơn nữa, “chất chứa” và “bám víu” không giúp ta có được hạnh phúc, an bình trong chính kiếp sống này, vì của cải vật chất đó không được sử dụng để đem lại lợi ích cho bản thân và người khác. Nếu con nhớ được, làm được thì Ngài sẽ ban cho phước hạnh vô biên!
Ý kiến không được cho phép