NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

NÚI THIÊNG CỦA CẢ DÂN TỘC TRIỀU TIÊN ( và cả của Trung Của nữa) - P.2


Phú Sỹ (Fuji) của Nhật hay núi Cả ở đền Hùng nhà ta thì ai cũng biết là núi thiêng của cả dân tộc rồi, còn dãy núi kia thì ít ai biết lắm, đã đặt chân lên thì càng ít hơn, ai google thì ra một đống thông tin, vậy thôi! Còn tôi khi đó (tức là hơn chục năm trước đây) càng không ngờ tôi “về quê” với cậu em đồng hương vợ Triều gốc Nga này lại có mảy may liên quan gì đến cái núi thiêng nào của dân Hàn. Thế mà lại có đấy...


Đầu tiên nói chuyện “chơi” ở quê. Mùa đông trời trong veo, không khí biển cực dễ chịu (gần biển thì âm nhưng khá ấm, mà chỉ đi sâu vào đất liền độ trăm cây thì lạnh thấu xương!), dân Việt cộng thì chỉ khoái được ngồi nhậu, vodka thịt nướng (nướng là truyền thống của dân Triều rồi, mùa đông lại càng ngon!) rồi tán chuyện, nhất là chuyện xe ô tô Nhật có mà nói cả ngày không hết – thế nhưng họ đằng vợ ông em lo là mấy đứa Việt Nam “buồn” – và với tính hiếu khách có gì hay nhất, tốt nhất, độc đáo nhất thì phải mời khách ngay! Gặp đúng dân gốc Triều năng động ngồi yên với chúng nó chả được, đành lạo dạo đi theo chúng nó để “chơi”. Đầu tiên là cái món trẻ con người lớn gì cũng biết là trượt tuyết – thích thì xách gậy vào rừng trượt tha hồ, có chỗ dốc thoải cho mà phóng vun vút – thể thao lành mạnh nhất mùa đông rồi – thế nhưng dân Việt cộng vừa lười vừa sợ ngã, thôi! Ngồ nhà tá lả ấm áp hơn, chứ đi câu cá trên băng như bọn Nga lạnh lắm… Có những chõ lắm cá cả mấy tram người ngồi trên mặt bang để câu, muốn đục lỗ thả cần xuống phải khoan, có đứa còn mang cả bếp ga để đun chè… Nhưng ra một chốc thì được, chứ ngồi cả ngày cả buổi như tây thì tôi ái ngại lắm, đầu óc cứ bị ám ảnh bởi những chuyện băng mỏng nứt ra rơi tòm xuống đấy, có đứa còn lạnh quá chui vào ô tô ngủ rồi băng vỡ, cả ô tô rơi xuống nước, mấy ngày sau mới cẩu xe lên được, khiếp lắm! Dân Nga gốc Triều bảo rằng đi biển xa đánh cá thì họ không thạo bằng dân Nga được (thạo làm sao được khi mới mò từ vùng sa mạc Trung Á về đây!) nhưng bắt các con gần bờ để đem bán thì họ thạo và chăm hơn nhiều, tiêu thụ thì đã có Tàu bên kia biên giới rồi! Đấy là hải sâm (Nga gọi là “dưa chuột biển”), nhím biển (hay “cấu gai” như ta gọi), tu hài, mực, cua, mấy loại cá... Trồng lúa hay hoa màu bây giờ không còn lợi ích nhiều nữa, bởi vì để đủ ăn thì được, chứ bán đi đâu trong cả cái nước Nga mênh mông này khó lắm, chết tiền vận chuyển, rồi biết bao nhiêu khê, thế nên dân gốc Triều chuyển sang “đánh bắt”. Một nghề nữa mà vì nhiều người làm quá nên “hết hàng” – đó là nghề đi tìm sâm. Nghe đến sâm là người Việt vểnh tai lên ngay, tôi cũng tò mò hỏi kỹ, thì ra sâm có nhiều loại lắm, quan trọng là sâm nào ở núi nào thôi! Hóa ra sâm ở Primorye vùng Viễn Đông này rất nổi tiếng, tương đương với một loại sâm được gắn với tên khoa học hẳn hoi là “Sâm núi Hàn Quốc” (Korean Moutain Gingsel – cứ nói tên này là các chuyên gia biết ngay sâm có những đặc tính gì!). Người nào tìm được củ sâm Primorye thì có bọn thu mua ngay (giá thời đó 15 $/gram), nhưng bọn Nga bảo sâm của chúng nó mới là “xịn”, là “sâm núi” thật, loại này tương đương với sâm Bắc Triều Tiên cơ, còn sâm Nam Hàn thì dù có mọc trong thiên nhiên cũng là “đàn em”, còn loại trồng nhiều như rau thì chả kể làm gì! Hóa ra là vì cái dãy núi! (Sau này tôi liên tưởng mới hiểu, sâm Ngọc Linh phải mọc ở đúng cái núi Ngọc Linh ấy mới tốt được, ngoài bắc có sâm Mường La trông chả khác gì nhưng ở Điện Biên, Lai Châu nên giá kém bốn năm lần cũng có lý). Câu chuyện được nghe kể từ mẹ vợ ông đồng hương, một số người gốc Triều nữa và tự tìm hiểu lọ mọ, xin nói ngay là nó không phải sử, đến tầm “dã sử” có khi cũng không được đâu, nhưng tôi hiểu thế nào cố gắng diễn giải thôi...





 




«... Bắt đầu đặt chân về Viễn Đông tôi đã thấy là lạ, có nhiều khách sạn, quán xá, toàn vị trí đẹp và sang trọng lấy tên “Bò-khai” (Бохай) – đều của người Tàu sang đầu tư, lại thấy cả một vùng biển lớn cũng mang tên này. Rồi sang Trung Quốc, Korea cũng thấy nhiều khách sạn, thậm chí trường đại học mang tên “Bohay”, chứ không phải chỗ nào cũng lấy tên “Sino” hay “Arirang” đâu – hóa ra có hẳn một vương quốc, một thời đại mang tên “Bột Hải” – một cái tên Hán Việt tôi không chịu trách nhiệm đâu nhé, nghe chả ra làm sao! Địa lý thì nó nằm ở vùng Primorye (Viễn Đông – Nga ngày nay) – Mãn Châu Lý (TQ) – Bắc Triều Tiên. Một thế đất rất đẹp hình cánh dơi, dân rất thạo việc trồng trọt, thủ công – tất nhiên thời đấy ở đây không có dân gốc Nga rồi, còn dân “Trung Quốc” như ta hiểu thì ở phía dưới họ. Chả ai biết lịch sử của họ bắt đầu từ bao giờ, nhưng thời thịnh vượng có thể coi là thế kỷ thứ 7-8. Họ không nổi tiếng hiếu chiến nhưng đã từng đánh cả nhà Đường, đã lập liên minh với Nhật Bản để đánh cả mấy nước khác, và văn hóa của họ phát triển so với thời đó có thể coi là rực rỡ. Thế rồi đến thế kỷ 10, cũng chả ai chắc năm nào nữa, thì núi lửa Paektusan (Paektu Mouitain) - hay người Việt ta lại dùng tên Hán Việt mà gọi rằng Trường Bạch – hoạt động dữ dội, kèm theo hệ lụy khủng khiếp cho cả một vùng cực rộng lớn, đó là khoảng năm 969 nhưng có thể sai đi đôi chục năm. Có thể nói đại nạn núi lửa đó làm điêu tàn cả một quốc gia đang hưng thịnh, sau đó Bột Hải không bao giờ hồi phục được nữa và nghe nói bị tộc Khất Đan đánh tan...”

 


Thấy tôi đang hiểu nhầm là “Bò-khai” trước kia chính là tiên tổ của dân Triều Tiên gia chủ lập tức bảo tôi đừng hiểu nhầm thế, dân tộc Triều Tiên chúng tao gốc rễ sâu xa còn cổ hơn thế nhiều cơ, nhưng đúng là nơi chúng ta đang ngồi đây chính là đất Bột Hải khi xưa đấy! Và oái oăm nữa là cái núi lửa Trường Bạch thiêu hủy cơ đồ nước Bột Hải lại chính là núi thiêng của cả dân tộc Triều Tiên chúng tôi cơ, mà không những thế người Trung Quốc cũng bao đời nay coi nó là núi thiêng của dân họ. Thế nên khách quý cứ nghỉ ngơi đi, rồi tìm hiểu tiếp lịch sử Triều Tiên, còn rất nhiều cái đan chéo vào nhau và không rõ ràng, cũng chả giải thích thông suốt được đâu. Còn núi thiêng thì là cả dãy núi cơ, và nó bắt đầu từ đây này (thế cho nên “sâm núi” ở đây mới quý!) – không phải vô cớ mà người Nga gốc Triều chúng tôi cứ sống loanh quanh ở cái vùng “ngã ba biên giới” này đâu! Gia chủ bảo họ bận dẫn khách đi săn vài hôm, tôi thích thì xin mời, còn sau đó sẽ có người dẫn tôi lên xem cái dãy núi thiêng...

 

Cậu em đồng hương dẫn tôi về “quê” chơi hóa ra còn có việc nữa – nó tha thiết bảo tôi phải giúp  bằng được! Số là đúng dịp mẹ vợ hắn “thượng thọ” 60 tuổi, con cái sẽ tổ chức một lễ mừng đúng truyền thống Hàn Quốc cho bà ấy – tôi phải đại diện họ nhà ông con rể này! “Không phải quà cáp gì đâu, anh cứ làm đúng bổn phận thay mặt phụ huynh nhà em thế là được, mấy năm nay em chưa nhờ được ai phụ trách hộ việc này nên cứ áy này với nhà vợ quá…!” Bà mẹ vợ 60 nhưng còn khỏe lắm, và khá thân với rts nhiều người Việt bạn bè con rể bà. Vẫn một mình lái xe bán tải chở hàng đi giao hang trăm km, vẫn nay đây mai đó giúp đỡ các cháu đúng phong cách người bà châu Á.  Thôi thì tôi cứ nhắm mắt đưa chân…

 

Gia đình thuê một quán ăn trang trí tất cả theo kiểu Hàn Quốc, mời cả họ hàng xa gần tới cũng hơn tram người. Phụ nữ toàn bộ ăn mặc kiểu váy dân tộc Hàn Quốc, kể cả những cháu bé gái. Đặc biệt họ hàng có những người ở xa hang nghìn km, có cả họ hàng bên kia biên giới Nga-Trung (họ mới tìm lại được nhau vài năm gần đây thôi, rất cảm động, tuy họ trao đổi với nhau khá khó khăn bởi vì cùng không biết ngôn ngữ Korea! Ngôn ngữ trao đổi vẫn là tiếng Nga, mặc dù có một số bài hát, điệu múa đúng kiểu truyền thống Cao Ly. Thế rồi thời điểm chúc thọ, chúc phúc bà mẹ đã tới. Bà ăn mặc rất đẹp, tất nhiên vẫn váy áo truyền thống, ngồi riêng sau một cái bàn trang trí hoa lá rất đẹp, rồi sau bàn đó chỉ được mời đại diện lớn nhất của các gia đình thông gia – và tôi lúc đó mới bốn chục tuổi ranh cũng ngồi lên đó để tất cả từng người lên một chúc phúc. Ban nhạc chơi điệu nhạc chúc phúc và người lên chúc phải múa một bài mới đi được đến bàn của người “thượng thọ” – và chỉ có 5-10 giây ấy thôi người lên chúc phải thực hiện những bước chân, múa tay, đi cong cong… rất đẹp nhưng khó tả, để đi lên. Sau khi chúc phúc chính chủ người đó còn phải uống chúc mừng tất cả các vị “đại diện” ngồi sau chiếc bàn! Khỏi nói là tôi đã phải khôn khéo lắm, kiềm chế lắm rồi nhưng vẫn say một cuộc để đời! Cả đêm bất tỉnh, tôi chỉ mơ mơ màng màng đến một ngọn núi đỉnh trắng xóa, nơi mà người gốc gác Triều Tiên bất kỳ nào cũng bắt buộc đều biết – núi Paektu bạc đầu…  

 

Xem và bình luận: https://www.facebook.com/namhhn/posts/1779492792112650


Ý kiến không được cho phép