NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

NÚI THIÊNG CỦA CẢ DÂN TỘC TRIỀU TIÊN (và của Tung Của nữa!) - P.3


vùng Khasan mùa đông


Bắn chim cũng là một thú vui của dân ở đây, nhưng nếu theo đúng luật lệ thì cũng cách rách ra phết: phải có giấy phép bắn chim, phải có súng được đăng ký (nhưng lại không được có nòng rãnh xoắn!?), mùa chim đẻ trứng không được bắn, không được dùng thiết bị tạo ra âm thanh như chím hót để làm “chim mồi”, không được dùng chó để lùa chim (cái này khác với những tưởng tượng của tôi khi hồi bé đọc các mẩu chuyện săn vịt trời bên xứ Pháp đấy nhé!)… Mùa xuân có nhiều loại chim bay về Viễn Đông, đầu tiên phải kể đến ngỗng trời, chúng bay về từ Hàn Quốc và Trung Quốc (chim là loài “tị nạn thời tiết” mà), sau đó lục tục các loài khác… Lạ thay có những loài chim như cò trắng chim én... bay trú đông đến 10000 km, nhưng lại chả có loài nào từ Nga bay về Việt Nam trú cả, chúng bay thậm chí đến tận Nam Phi! Có lẽ đất lành thì chim mới bay...

con hổ đã tấn công một tay súng săn bị thương ở Kraskino.


Dân ở đây hay đi săn thú hơn, có lẽ thu nhập cũng tốt hơn chim. Đầu xuân thế này đừng ai dại đánh thức gấu nhé, chúng hung dữ nhất trong các loài thú ở đây (trông rừng rất lưa thưa nhưng hóa ra vẫn còn nhiều thú lắm, chỉ có hổ Ussuriysk thì bị dân Tàu đặt hàng nhiều quá, thành ra khá hiếm! Thời này Trung Quốc vẫn chỉ bắn hổ lấy da, còn xương để nấu cao là mấy quân “cộng” nhà mình mua cái phần còn lại thôi! Tàu còn thích tay gấu (chân trước) hơn hổ nhiều...). Muốn đi săn hổ hay gấu dân Nga đi sâu vào rừng taiga, thường là phải đi bằng xe quân sự chứ Land Cruiser hay Nissan Patrol vào đó cũng vứt. Xem mấy chú Nga chuẩn bị đồ đi săn mà hãi, như đi đánh trận, ngoài lương thực đầy đủ ra trung bình mỗi đầu người một két vodka – cuộc đi kéo dài vài ngày, chả hiếm chuyện có những người lạc ở trong đó không tìm được đường quay lại! Thấy tôi có vẻ “hoảng” kiểu săn bắn này, dân "bản xứ" dẫn cho đi săn lợn rừng, đây là kiểu săn dành cho dân du lịch, nhẹ nhàng nhất có thể. Đó là ban đêm lôi nhau vào rừng, có những cái chòi làm sẵn ở trên cây, tây cho tôi và một chiến sĩ nữa trèo lên đấy, còn họ đi “lùa” tức là đánh động cho lợn rừng chạy qua chỗ chúng tôi phục kích. Người đi cùng phải có nhiệm vụ soi đèn cho tôi bắn, họ có những quy tắc riêng để khỏi bắn nhầm vào nhau và lùa lợn nhất định chạy qua đường đã định... Tuy vậy kết quả săn bắn của tôi là số không tròn trĩnh, căn bản là say rượu quá ngủ gật, chả kịp làm gì khi lợn chạy rầm rập qua. Thế là bà mẹ vợ bảo mấy đứa con dẫn chúng tôi đi thăm núi thiêng vậy...


“Korea (gọi thế cho đỡ lằng nhằng Hàn Quốc với Triều Tiên) có lịch sử chính thống độ hơn 3000 năm – còn ta 4000 năm, có lẽ ta là “anh”!? Nhưng tên gọi Korea thực sự xuất hiện độ khoảng năm 918 bắt nguồn từ tên một trong ba nước thực sự tồn tại trên bán đảo Triều Tiên lúc đó. Ta hãy nhớ lại rằng khoảng năm 969 thì núi lửa Paektusan hoạt động, gây hệ lụy đến một vùng vô cùng rộng lớn, đến mức sau đó vương quốc Bột Hải bị xóa sổ, còn trong khoảng một thế kỷ rưỡi lịch sử gần như bị xóa nhòa, sau đó mới xuất hiện nước Triều Tiên thống nhất rồi năm 1392 họ mới dời đô về Seoul (Hán Thành)”. Đấy là sử sách chính thống của cả hai miền nam bắc Triều Tiên bây giờ đều nói vậy, nhưng lịch sử đất nước này thì không một công dân nào của cả 2 miền không thuộc nằm lòng:

“Đàn Quân (Tangun) là đức vua đã sáng lập nên quốc gia Vương Kiện Triều Tiên. Ông nội của Ngài là đức vua trên trời Hoàn Nhân, Ngài đã hạ giới và thấy vùng núi Trường Bạch là nơi thích hợp để phát triển loài người, Ngài đã cho con thứ của mình là Hoàn Hùng xuống núi Trường Bạch cùng ba nghìn cận vệ, rồi cho kết hôn với một con gấu cái đã hóa thành đàn bà có tên Hùng Nữ mới sinh ra Đàn Quân – vị vua đầu tiên của dân tộ Triều Tiên. Thủ đô đầu tiên là Bình Nhưỡng, Đàn Quân chỉ nhường ngôi sau 1500 năm trị vì, khi đã 1908 tuổi...”

Khá khập khiễng, khó tin và những con số “trời ơi” – các bạn cũng nghĩ như tôi lúc đầu vậy. Thế mà không đâu, tuy những người con dân gốc Triều ở CCCP tất nhiên chả bao giờ được học những điều này, nhưng ở cả 2 miền Triều Tiên học sinh được giảng rất kỹ về câu chuyện này, thậm chí cái năm 2333 trước Công nguyên được chỉ ra như thời điểm khai quốc – thế là Triều Tiên lại thành “anh” của Việt Nam rồi nhé, và câu chuyện Đàn Quân này có lẽ còn dễ chấp nhận hơn chuyện “trăm trứng” và “18 đời vua Hùng” của ta. Nhưng lạ hơn hết, là những năm gần đây thì câu chuyện này được dạy trong các trường học của Hàn Quốc không như “truyền thuyết” nữa, mà là câu chuyện chính sử! Quả là lịch sử là môn khoa học khó hiểu nhất rồi! Nhưng có một điều là mọi câu chuyện đều xoay quanh núi Trường Bạch – chính là cái ngọn núi lửa đã làm lụi tàn cả một vương quốc Bột Hải, đã đẩy lùi lịch sử dân triều Tiên cả trăm năm. Nhưng nó vẫn là ngọn nứi gốc gác, thiêng liêng nhất của người Triều Tiên, đến mức mà khi lịch sử CCCP ghi rõ là Kim Nhật Thành – tức là Kim “ông”- sinh ra Kim “bố” ở vùng Khabarovsk (CCCP) khi đang tham gia Hồng quân ở đó, thì lịch sử Bắc Triều Tiên ghi rằng chủ tịch Kim ra đời (tất nhiên phải vào một ngày trời đất rạng ngời, chim hót hoa nở tưng bừng...) trên ngọn núi thiêng Paektu, tất nhiên chỗ ông sinh ra thiêng liêng lắm, ngay cạnh hồ Thiên Trì – Sky Lake (Tianchi) – hãy ghi nhớ địa danh này nữa nhé! Khi đó theo như sử sách Bắc Triều thì Kim “ông” đang lãnh đạo phòng trào du kích chuẩn bị giải phóng Triều Tiên... ”.


biển Poset mùa đông

Chúng tôi đi không xa lắm về phía cửa khẩu Kraskino, khu vực có tên Khasan – cái tên nghe đã không thuần Nga lắm. Khasan thực ra là một cái ga tàu hỏa và một cái cửa khẩu đường biên ô tô – và giữa hai điểm đó là một cái làng nhỏ mà dân cư chính là những người làm việc tại đây. Cũng lại có một chiếc cầu đường sắt đi sang Bắc Triều Tiên, mà nghe đâu lâu lâu mới có một chuyến hàng gì không biết. Có biển, có cảng cho tàu trọng tải vừa, chủ yếu chở sắt thép. Nơi đây là địa đầu của đất nước Nga, ngã ba biên giới Nga-Trung Quốc-Bắc Triều Tiên, chả khác gì cửa khẩu Bờ Y ở nhà mình. Khu dân cư duy nhất của Nga có đường biên chung với Bắc Triều, cũng là nơi hàng đoàn tàu hỏa chở gỗ, chở cá biển từ Nga chạy sang Trung Quốc cũng như hàng lậu ào ạt sang Nga, một nơi mà “gà gáy cả ba nước đều nghe”. Cùng một tọa độ mà thời gian của Nga nhanh hơn của Trung Quốc 3 tiếng đồng hồ, nhưng vẫn chậm hơn Bắc Triều một tiếng...


những xe buýt này chở khách du lịch đi qua biên giới Nga-Trung

Đến nơi chúng tôi đã thấy phía trước có một xe buýt du lịch dừng để khách xuống, nhìn qua đã biết là người Hàn Quốc, họ chụp ảnh tíu tít, hỏi han râm ran. Có một vọng gác quân đội, sau đấy là đường núi đi lên đỉnh, có mấy người Hàn Quốc cũng qua được barie đang hăm hở trèo lên. Cậu anh vợ thằng em đồng hương giải thích: “chúng tao nghe nói đây là điểm đầu của dãy núi Paektusan, bọn Tàu thì gọi là Bắc Đại Sơn hay Trường Bạch gì đấy, thiêng lắm, núi thiêng và hồ thần ở cách đây hơn trăm km nữa cơ, lại nằm giữa Bắc Triều Tiên và Trung Quốc, nhưng cả dãy núi này thiêng hết, người Triều Tiên nào trong đời cũng phải đến đây ít nhất một lần mới được! Mà bọn Hàn Quốc thì không đi Bắc Triều được rồi, lại ghét Trung Quốc và có phải đứa nào cũng có tiền mà du lịch đâu, thế nên có điều kiện đến Viễn Đông chúng nó tự tổ chức tour tới dãy núi thần này, thế là mãn nguyện lắm rồi! Trên đỉnh núi này cũng có cái hồ, không phải hồ thần kia đâu nhưng cũng thiêng rồi, mỗi tội mùa đông đóng băng...”. Thấy phong cảnh đìu hiu, gió lạnh ào ào tôi ngại xuống xe, nhưng thằng em đồng hương lôi xuống bằng được, nó bảo bọn Hàn Quốc kia là du khách, vào vùng đất doanh trại quân đội mỗi đứa nộp trăm đô mới được lên núi đấy, nhưng anh em mình “thổ dân” mất gì mà không lên! Quả thật nó ra rỉ tai mấy chú lính Nga mấy câu, thế là anh em tôi cũng vô tư cũng vào doanh trại. Đi được một đoạn khuất, thằng đồng hương bảo tôi: “Anh em mình trèo nữa làm gì, nghe em mình tè một bãi, bọn Nga có cái tục lệ như thế, như chó sói đánh dấu địa bàn ấy, cứ tè ở đâu là thể nào cũng còn có duyên quay lại...”. Thế là chúng tôi “gửi hồn vào đất”, lạnh nên cũng khó khăn phết đấy, tôi tâm niệm là thể nào mình cũng sẽ còn lên tận nơi, núi thiêng hồ thần của dân tộc Triều Tiên cơ, chứ không phải ở đầu dãy núi thế này!


(Còn nữa)


Xem và bình luận tại đây: https://www.facebook.com/namhhn/posts/1783909418337654



Khasan mùa hè