NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

MƠ ƯỚC

MƠ ƯỚC...


Thanh Hóa luôn ước mơ rằng,
Chiếc lá rau má to bằng lá sen.
Nam Định hai ngón liên thiên,
Mỗi tháng lại có một phiên chợ Viềng.
Tâm tình của người Hưng Yên,
Nà không lói ngọng giữ nguyên âm vần.
Bắc Ninh mong ước đôi lần,
Nước lã nấu rượu làng Vân quê mình.
Ước mơ của dân Thái Bình,
Nhà máy cháo hiện nguyên hình như xưa.
Bao năm đánh chết không chừa,
Vẫn quen cái tội cùi dừa bánh đa.
Ước mơ lạ của Khánh Hoà,
Quả nho to sẽ như là quả cam.
Đèo Nghếch thay cho đèo Ngang,
Để dân Hà Tĩnh huênh hoang với đời.
Hà Nam chín củ là mười,
Cho dân Cầu tõm mỉm cười ăn khoai,
Ước mơ bao tháng năm dài,
Ông ăn củ nứt phần ai củ lành.
Người Huế lại ước mong manh,
Nước Sông Hương sẽ trở thành nước hoa.
Ước mơ buồn của dân Choa,
Rời Lăng Bác đến quê nhà Nghệ An.
Bao giờ xử bắn Năm Cam,
Yên bình xã hội miền Nam Sài Gòn.
Cu Đơ ngày một thơm giòn,
Luôn là mơ ước người con Quảng Bình.
Tâm hồn ai hiểu Quảng Ninh,
Mong cho phong cảnh trữ tình miên man,
Ước gì đất hóa thành than,
Để ta đâu phải gian nan kiếm tìm. 
Phú Thọ ước bởi con tim,
Đi tắm sẽ chẳng phải xin xà phòng.
Hà Nội mơ ước viển vông,
Một ngày nào đó sẽ không tắc đường.
Một năm vài đợt tăng lương, 
Không còn lụt lội triều cường lầm than.
Ước mơ của người Bắc Giang,
Được mùa vải chín đắt hàng giá cao.
Xuân xa hạt đỗ thuốc lào,
Hải Phòng cầu đất ngọt ngào yêu thương.
Ước mơ của người Hải Dương,
Bánh chưng đất sẽ có đường làm ăn,
Mía không đầu gà xỏ tăm,
Bánh đậu xanh sẽ to bằng bánh chưng.
Búp chè như búp chuối rừng,
Thái Nguyên khi ấy sướng từng cọng lông.
Bao giờ Dung Quất xây xong,
Dân Quảng Ngãi lại một lòng vui say.
Đắc Lắc mong được gặp may,
Giá Cà Phê cứ mỗi ngày một tăng.
Thái Bình lại ước mơ rằng,
Một chồng hai vợ cho bằng người ta,
Vũ Thư Thái Thụy Hưng Hà,
Mong rằng cây lúa như là cây cau.
Ước mơ của dân Vũng Tàu,
Một ngày nước hóa thành dầu ngoài khơi.
Chủ quyền biển đảo tình người,
Ai ai cũng được đổi đời từ đây.
Ước mơ của người Hà Tây,
Sang Mỹ được chén thịt cầy Việt Nam...


(Thơ Phan Thanh Long)

Ý kiến không được cho phép