NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BAN - CĂNG

Tác giả: Chí Tâm - dịch thơ: Tạ Phương.




Bài thơ vắt qua 2 Thế kỷ về một mối tình đẹp mà đau!


Dấn mình trong án can qua
Vào sinh ra tử hoạ là thấy nhau!
(Nguyễn Du)

Bây giờ đất nước mở cửa, hội nhập, Ta lấy Tây, Tây lấy Ta như là cơm bữa! Nhưng ngày ấy, những năm 60-70 của Thế kỷ trước, thời chúng tôi đi học nước ngoài chuyện đó thuộc phạm trù KHÔNG THỂ! Nếu bạn yêu người nước ngoài thì chỉ mỗi con đường là nhận KỶ LUẬT và VỀ NƯỚC. Ở Trưởng Tổng hợp Kiev nơi tôi theo học có một em gái tên H, người Hà Tĩnh yêu một chàng trai người Nga bằng một tình yêu chân thành, trong trắng, vô tư, rất con người, nhưng em đã bị kỷ luật về nước, bỏ lại cả Tình yêu và Sự nghiệp!

Một nén tâm nhang cho nhà thơ Khổng Văn Đương (1945-2020) và những mối tình xuyên biên giới thời những mối tinh xuyên biên giới bị cấm nghiêm ngặt. Xin đọc lại một bài thơ nổi tiếng của ông. (Bài thơ này ông viết dựa theo những ý của bức thư cô gái Rumani đã viết cho ông trong những ngày tuyệt vọng tìm kiếm người yêu đột ngột biến mất, những năm 60 của TK trước):

EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BAN CĂNG

Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng
Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong màn đêm thanh vắng
Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng

Em trèo lên đỉnh núi cao Các-pát
Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
Chân ai đi xa lắc tím trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt
Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!

Ôi dòng xanh rầm rì sông Đa-nuýp
Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông
Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!

Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát!
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?

Em xin hỏi Trời cao và Đức Phật
Cõi Niết bàn có mãi mãi mùa xuân
Đâu trời Tây, đâu xa gần cực lạc
Mà trần gian đầy bể khổ trầm luân?

Con lạy Chúa Giê-su ban phép lạ
Cho nước Người hết li biệt, chia phôi
Hai chúng con quỳ trước Người đa tạ
Xin hòa tan làm một, ngàn đời!

Em cầu nguyện. Còn anh anh chẳng biết
Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?
Và hôm nay dù tình anh đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ…

Em vẫn trèo lên đỉnh cao Các-pát
Vẫn theo dòng Đa-nuýp những đêm trăng
Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Đi tìm anh trên bán đảo Ban căng!

Bucarest, 19/3/1969


(Nhà thơ Khổng Văn Đương đã qua đời ngày 9/7/2020;
Hình vẽ cô gái bên dưới chỉ có tính chất minh họa.)



Ý kiến không được cho phép