NGƯỜI VIỄN ĐÔNG

Nơi chia sẻ và lưu giữ các bài viết của Nam Nguyen

HÀ NỘI, MONG ĐỢI NGẬM NGÙI



Hà Nội phố cổ từ những ngày xưa ấy có khác chăng so với những khu đô thị mới hiện đại như Sing, như Pháp kiểu “có thằng đeo dùi cui điện đứng ở barie”? Khác lắm chứ, thậm chí không phải cái chuyện ăn gì cũng ngon, muốn gì cũng có đâu mặc dù cái đó đã là quá quan trọng rồi. Mà khác ở cái tinh thần, ở một khu đô thị như Ecopark, Ciputra hay Vinhome chưa chắc gì hai nhà liền kề chủ nhân đã biết nhau, con cái đã chơi với nhau, có chăng chỉ có “công đoàn osin” thì ở đâu cũng đi sâu vào quần chúng mà thôi. Phố cổ là nơi gặp gỡ của quá khứ, hiện tại, tương lai, nơi mà người ta sẵn sàng trải lòng với một người chỉ vì có biết chung một chỗ mua cá chọi từ thời nhảy tàu điện, hay cùng thất tình trước một bà chị học cùng trường cấp hai… Phố cổ không có chỗ cho kẻ lạ, ai kia có thể có hai ba cái nhà ở phố “Hàng” nhưng chưa bao giờ được bơi ra Tháp Rùa hay đá bóng ở sân Long Biên thì đó vẫn chưa phải là người Hà Nội thực thụ. Đừng phải tranh cãi làm gì, nếu bạn không phải người Hà Nội “xưa” – khái niệm của chúng tôi khác với các nhà sử học, coi như chỉ tính từ những năm 60-70 đổ lại thôi – chúng ta khác nhau một chút thôi, chẳng tốt xấu gì ở đây cả. Nhưng mỗi một “người Hà Nội” như bọn tôi đều có ba, bốn, năm chục năm kiểm chứng, ai người thế nào, ra làm sao, nói đến là biết, vậy thôi. Ai kia dù có lớn lên ở chính Hà Nội và trở thành “ông nọ, bà kia” mà mấy cư dân Hà Nội cũ chỉ bảo một câu “phọt phẹt ấy mà” thì coi như đã an bài với hình tượng “dở hơi biết bơi” này mãi mãi, còn có những đứa dù có bị cuộc đời quăng quật vùi dập đến thế nào nhưng chỉ cần anh em chốt một câu “thằng ấy chơi được đấy” thì vĩnh viễn sẽ còn lại được một chỗ đứng dù nho nhỏ ở cái Hà Nội “tươi thắm, sống vui phố hè” này…


Một sáng chủ nhật đẹp trời, không hẹn mà lại gặp anh bạn đã biết nhau từ mấy chục năm, chả gặp bao giờ cuối cùng lại bén duyên ở cái phở Hàng Đồng. Nhưng người Hà Nội là thế, không gặp chả sao, lúc nào cũng có 500 bạn chung (ngoài đời thật nhé) để biết về nhau sống chết ra sao, và luôn có 5000 nhân vật “nó được đấy” hay “phọt phẹt ấy mà” để làm chủ đề câu chuyện khi gặp lại. Không quan trọng rằng anh ấy đã lâu nay nổi tiếng như cồn, là “bàn tay sạch” của công cuộc chống hàng lậu hàng giả, còn tôi chả ai biết đấy là đâu. Không quan trọng trước kia anh ấy nghịch phá “rạch giời rơi xuống” mà nay thành tấm gương đạo đức của bao người, còn tôi vốn dĩ con ngoan trò giỏi thì lại trở nên kẻ lang bạt kỳ hồ. Câu chuyện cứ thế kéo dài, hết phở đến cà phê thuốc lá rồi lại bia hơi, nhưng rồi cuối cùng vẫn quay về Hà Nội, nơi theo chúng tôi cùng nhận định là “thôi quen rồi, về hưu chắc chỉ sống ở đây được chứ chả báu gì mà đi đâu nữa…!”.